Bên Khung Cửa

“A lô… a lô…Ba đây…con đó hả…ăn cơm chưa con?……Em, em khoẻ không?”…..

Trong cơn cuồng nộ của bão dịch Covid-9 đang hoành hành trên cả nước, người Công nhân Truyền tải điện đã hy sinh hạnh phúc riêng bản thân để cùng các thành phần trong xã hội bước vào cuộc chiến giành bình yên và sự sống trên quê hương. Hình ảnh các đồng nghiệp trong ngành trong khi chờ ca, tranh thủ gọi điện hỏi thăm tình hình người thân gia đình khi thì trong sân ngắt trạm biến áp, khi ở nơi cô lập tập trung của trực ban vận hành B0X, khi tại Tổ xử lý sự cố, thao tác lưu động đã được hiển thị trên các trang thông tin điện tử, báo đài, mạng xã hội… sao mà thân thương nhưng vẫn rất hào hùng và hoàn toàn có thể ví như giây phút hướng về gia đình và người thân mình trước khi xuất kích vào trận đánh của một người lính. Từ Nam chí Bắc các anh chị đã hy sinh rất nhiều những hạnh phúc cá nhân để hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng chúng ta đều biết trong tâm trí các anh chị, hậu phương mới chính là nơi hiểm nguy cao hơn rất nhiều, những tâm tư tình cảm đó chắc chắn đã chi phối đến tâm lý làm việc của mọi người. Nhưng bằng niềm tin và ý chí vượt qua hoàn cảnh, cùng với sự chỉ đạo linh động kịp thời theo tình hình dịch bệnh chuyển biến hàng ngày của lãnh đạo các cấp và các ngành chức năng trong xã hội, những thời điểm khó khăn nhất đã được tạm thời vượt qua.

Cuộc chiến chống Covid-19 vẫn chưa có hồi kết, nhưng hiện giờ là lúc ta nhìn lại những mất mát của người thân, của đồng nghiệp bạn bè để thêm trân trọng cuộc sống, và để tỏ lòng tri ân tưởng nhớ đến những số phận không may của những nạn nhân Covid trong thời gian qua thêm để thêm củng cố nềm tin vào tương lai tươi sáng.

Anh chỉ về khi bình minh thật sự về trên thành phố, trên mái nhà nhỏ xinh của chúng ta, để được thấy nụ cười của em bên mâm cơm nóng, để được nghe tiếng con ê a học bài.

 “…Alô…Bye con gái yêu của Ba….Em và cả nhà giữ gìn sức khoẻ nhé….Anh vào ca đây….”  

Anh ngồi đây nhìn mây trời bay

Bên ngoài khung cửa trời chiều đang buông.

Bao ngày qua thời gian vẫn trôi,

Bên trong khung cửa không gian vẫn không đổi thay.

Bên ngoài kia xa ngoài khung cửa,

Cuộc sống đang xoay bao chiều, giữa cơn dịch rẫy đầy hiểm nguy.

Và bên ngoài kia bao người vất vả trong sắc áo trắng, xanh

Vì tình thương cho người, và bình yên cho đời.

Đêm nay khi vào ca cùng với đồng đội,

Những người lính Truyền tải điện, canh dòng điện sáng cho đời.

Sẻ chia những hy sinh bên ngoài khung cửa.

Vì đồng đội anh có người nằm xuống,

Trên trận tuyến không thấy đường đạn, không nghe tiếng bom!

Chợt nhớ bát cơm nóng chiều nao,

Và tiếng con ê a đọc bài trong nụ cười của em.

Nhưng anh phải đi, phải xa gia đình,

Vì anh là những người giữ gìn mạch máu của quê hương đất nước.

Và anh sẽ về khi bình minh thật sự tươi màu trên thành phố.

Để những hy sinh của bao người hôm nay không vô nghĩa.

Và để thấy cuộc sống đầy ý nghĩa khi cơn bão dịch đi qua!


  • Thanh Tuấn - Văn phòng