Thấy cái cách của anh Cường già tỉ mẫn kiểm tra lật từng tờ giấy đã dùng một mặt bỏ vào máy in để xài mặt còn lại Quang không ưa nỗi.
Quang bực mình nói với anh ấy :” Làm phiên phiến thôi anh. Giấy của nhà nước mà làm như của nhà anh không bằng. Anh tiết kiệm tốt nhưng em nghĩ chẳng cần đến vậy đâu!”. Anh Cường già lườm Quang
Thế cậu biết một gam giấy có bao nhiêu tờ không? 500 tờ đó. Nếu mọi người đều ý thức dùng 02 mặt giấy thì mỗi 02 gam giấy mình tiết kiệm được 01 gam đó em. Cả truyền tải điện, cả Công ty, cả Tổng công ty, toàn bộ Tập đoàn … mỗi tháng sẽ tiết kiệm được bao nhiêu tiền giấy vậy em trai ? “Bác Hồ tiết kiệm tất cả mọi thứ, từ cái nhỏ như tờ giấy bởi Bác nói : “Giấy bút, vật liệu, đều tốn tiền của Chính phủ, tức là của dân; ta cần phải tiết kiệm. Nếu một miếng giấy nhỏ đủ viết, thì chớ dùng một tờ to. Một cái phong bì có thể dùng hai ba lần”. Trong sinh hoạt thường ngày, Người ăn mặc rất giản dị, nơi ở cũng đơn sơ, Người quan niệm: tiết kiệm từ những việc nhỏ thì sẽ thành được điều to tát, nhờ tiết kiệm “mà lợi cho dân rất nhiều” Nghe vậy Quang … đứng hình.

Anh Võ Tấn Cường - Điều hành viên trạm 220kV Bình Hòa cập nhất thông số vận hành vào máy tính bảng.
Quang lại ghét những lần “lão” đem chuyện anh em tắt đèn chiếu sáng không đúng giờ, quên tắt bớt quạt làm mát khi trời mưa, trời lạnh … của anh em ra giữa cuộc họp mà phân tích, mà “ giảng đạo” về tính tiết kiệm theo tư tưởng Hồ Chí Minh. May mà “hắn” chỉ là một trực chính, “hắn” mà làm đội trưởng còn mệt nữa. Anh Cường già cũng phát biểu :” Cái này tui coi trên mạng nè : Về thực hành tiết kiệm, Hồ Chí Minh nhấn mạnh: tiết kiệm là “không xa xỉ, không hoang phí, không bữa bãi”. “Tiết kiệm không phải là bủn xỉn, không phải là “xem đồng tiền to bằng cái nống”, “gặp việc đáng làm cũng không làm, đáng tiêu cũng không tiêu”. Theo Bác Hồ : “Tất cả mọi người đều phải tiết kiệm. Trước nhất là các cơ quan, các bộ đội, các xí nghiệp”, bởi “nếu ta khéo tiết kiệm sức người, sức của và thời giờ, thì với sức lao động, tiền tài của nước ta hiện nay, ta có thể tăng gia sản xuất gấp bội mà lực lượng của ta về mọi mặt cùng tăng gấp bội. Đó là một sự thực chắc chắn, chứ không phải lý luận cao xa” .
Nhớ hôm bữa cả trạm đi kiểm tra các bóng đèn trong trạm để thay tất cả thành bóng led và làm vệ sinh giàn pin mặt trời trên mái nhà điều hành. Thấy anh em uể oải, hời hợt anh Cường già làm công tác tư tưởng liền… và cái giọng ồm ồm của “ hắn “ vang lên sau lưng ” Công đoàn ơi! Mua nước …. tăng lực cho anh em uống để xông xáo lên làm đi. Nghe tui nói nè : Các cậu học theo tư tưởng Hồ Chí Minh thì phải hiểu Trong quan niệm của Bác Hồ, tiết kiệm là chi tiêu, sử dụng có kế hoạch, có tính toán, xem xét đầy đủ nhằm giảm bớt hao phí trong sử dụng tiền của, thời gian, công sức nhưng vẫn đạt được mục tiêu xác định. Mục đích của tiết kiệm là để tích lũy tiền của, thời gian, công sức cho công cuộc xây dựng và phát triển đất nước, nâng cao mức sống của nhân dân. Tiết kiệm được thực hiện thông qua những hành vi trong thực tế của cán bộ, bộ đội và toàn dân ta và kết quả tiết kiệm của mọi người sẽ góp phần tích cực cho thắng lợi của sự nghiệp cách mạng.” Quang tức … phịt khói lỗ tai, ngặt nỗi “ lão” nói đúng quá, anh em phải làm theo thôi.
Chiều chiều lúc ngồi uống trà với nhau anh Cường già cũng tranh thủ nói: Đi đôi với thực hành tiết kiệm là chống lãng phí, xa xỉ. Chủ tịch Hồ Chí Minh phân tích: “Có tiết kiệm, không hoang phí xa xỉ, thì mới giữ được liêm khiết, trong sạch. Nếu hoang phí xa xỉ, thì ắt phải tìm cách xoay tiền. Do đó mà sinh ra hủ bại, nhũng lạm, giả dối”. Lãng phí được Người chỉ rõ, là tiêu dùng bữa bãi; lãng phí tập trung vào 3 loại là lãng phí lao động, lãng phí thời gian, lãng phí tiền của của nhân dân, đất nước. Người chỉ rõ tác hại của nạn lãng phí: “Tham ô có hại, nhưng lãng phí có khi còn hại nhiều hơn, nó tai hại hơn tham ô vì lãng phí rất phổ biến…”. Người nhiều lần nhấn mạnh: tham ô, lãng phí và quan liêu là một thứ “giặc nội xâm”, là kẻ thù của đạo đức cách mạng, của xã hội chủ nghĩa. “Chúng ta phải kiên quyết chống nạn lãng phí ở các cơ quan và trong sinh hoạt của chúng ta. Chống cách tiêu dùng bừa bãi tiền của của nhân dân và vốn liếng của Chính phủ. Hiện nay có những cuộc khai hội, những lễ kỷ niệm, những đám yến tiệc tốn hàng vạn, hàng chục vạn cần phải chấm dứt nạn phô trương ấy, lãng phí ấy…”. Lãng phí không phải chỉ là tiêu tốn tiến của, mồ hôi nước mắt của nhân dân, mà nguy hiểm hơn, từ hoang phí xa xỉ sẽ dẫn đến tham ô, nhũng nhiễu, mất tư cách, đạo đức của người cán bộ, đảng viên, gây mất lòng tin trong nhân dân, từ đó sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến công cuộc xây dựng và phát triển đất nước.
Như vậy, tiết kiệm của Nhà nước nghĩa là tiết kiệm cho dân. Để có thể tiết kiệm, chống lãng phí, cán bộ, đảng viên cũng cần rèn luyện phẩm chất đạo đức, tác phong làm việc từ đó tạo ra sự tin tưởng, đồng thuận trong dân, tạo ảnh hưởng tích cực đến công tác xây dựng và phát triển đất nước. Bác Hồ đã chỉ rõ: “Một dân tộc biết cần, kiệm, biết liêm sỉ là một dân tộc giàu về vật chất, mạnh về tinh thần, là một dân tộc văn minh, tiến bộ”. Học tập và làm theo tư tưởng, tấm gương đạo đức của Bác về thực hành tiết kiệm, chống lãng phí là những hành động thiết thực nhất để mỗi chúng ta bày tỏ niềm tin yêu, kính trọng đối với Bác, là dịp để chúng ta tự nhắc nhở bản thân và những người xung quanh, tự rút ra bài học kinh nghiệm về thực hành tiết kiệm, cùng nhau đoàn kết thực hiện lời dặn của Bác Hồ: “Xây dựng đất nước ta đàng hoàng hơn, to đẹp hơn” Quang cảm thấy hết giận anh Cường già. Mà có lẽ cũng không còn bao nhiêu thời gian làm việc cạnh nhau để giận dỗi nữa. Anh ấy sắp về hưu rồi!