Bình Dương chiều mưa

Mùa mưa đến như một bản giao hưởng, làm cho chúng ta hy vọng về những thành công trong công việc, về những chuyển biến tốt đẹp của đất nước sau những ngày căng thẳng, âu lo, vất vả chống dịch. Và mỗi người chúng ta phải góp phần thực hiện để những hy vọng ấy thành hiện thực. Hãy yêu và đón nhận những hạt mưa rơi xuống như yêu một điều gì đó giản dị trong cuộc sống, tưởng chừng như rất nhỏ.  Mưa ơi! Hãy về đi!

Lóng rày Bình Dương nóng dữ trời. Mờ sáng mà đã cảm giác không khí âm ấm. Mặt trời lên, những tia nắng đỏ lừ, chém vào khẩu trang, mắt kiếng, quần áo…nóng hực. Khoảng hai, ba giờ chiều thì khỏi nói.Vừa đi kiểm tra thiết bị vừa tưởng tượng đến… mấy con gà nướng muối ớt trên bếp than. Mồ hôi tuôn ra chưa kịp thấm ướt áo đã bay hơi ráo trọi. Hiếm hoi có một cơn gió, nhưng làm người ta khổ hơn vì có mát mẻ gì đâu? Mong mưa ghê!.

Đã mấy năm rồi, có lẽ do ghét lũ người trần mắt thịt tàn phá trái đất làm biến đổi khí hậu, nên sau tết ngày nào ông trời cũng đổ nắng nóng xuống mặt đất. Cái nóng và khô tưởng chừng như "nướng chín" mấy cây phượng, cây điệp trước cổng trạm. Mấy cái máy biến áp tải thấp vì người ta cách ly, giãn cách nên ít sản xuất, điện “xài” ít quá, vậy là cũng lừ đừ vì nắng.

 Rồi chị gió cũng … lén lút đem nước ngoài biển xa vào làm mưa vung vẩy. Mát thiệt. Mưa ào đến. Rầm rập, rào rào như người miền nam. Từ những cụ già cho đến các em nhỏ đều vui mừng "A! Trời mưa kìa!". Tối tối , người ta đỡ quạt phành phạch, bớt giật mình trở dậy đi uống nước lạnh.

Mưa xuống, bỗng chốc vẻ bụi bặm, nóng nực của không gian và cỏ cây hoa lá chợt tan biến. Những cây bàng già nua và cằn cỗi nơi góc sân nhà cũng đang đâm chồi, nảy lộc. Tưởng nó sẽ…chết cháy. Vậy mà khi mưa xuống, nó dịu dàng nhú mầm nho nhỏ, có lẽ là "sức sống mới "

Các  bát sứ treo, mấy trụ sứ đỡ, máy biến thế, máy cắt… sạch bong nhìn thấy … đã thiệt! Hai hàng cây thuộc bài bên lối vào cổng trạm điện, hôm qua quắt queo, hôm nay sạch sẽ, xanh biếc. Con đường vào trạm phẳng phiu, chúng tôi vẫn nói đùa là " đại lộ " đã bớt bụi, rồi các khu công nghiệp Vsip, Việt Hương , Sóng thần, Bàu Bàng…  như đang trào lên một sức sống mãnh liệt sau những ngày "ngủ hè ", ngập lên màu xanh hy vọng, căng tràn sức sống. Không hiểu bao giờ, tôi yêu mưa đến vậy. Tôi không dám tưởng tượng cuộc sống của ta như thế nào nếu thiếu mưa.

Và như một vòng quy luật cuộc sống... ta lại lao vào công việc, ta đứng xa giãn cách, ta họp mặt trực tuyến dù ở cạnh phòng nhau , ta vẫn học tập và lao động miệt mài. Mưa nhiều có thể làm cho chúng ta thấy ẩm ướt ,mỏi mệt, song trong sâu thẳm ai cũng mừng thầm vì đã bước sang một mùa mới. Chúng ta đón nhận thứ không khí ẩm ướt, dịu dàng của những ngày mưa như đón nhận thử thách mới. Ta sẽ cống hiến hết mình như cây đâm chồi non mới vậy. Và cuộc sống của tất cả chúng ta sẽ bình thường trở lại mà thôi.

Mùa mưa đến như một bản giao hưởng, làm cho chúng ta hy vọng về những thành công trong công việc, về những chuyển biến tốt đẹp của đất nước sau những ngày căng thẳng, âu lo, vất vả chống dịch. Và mỗi người chúng ta phải góp phần thực hiện để những hy vọng ấy thành hiện thực. Hãy yêu và đón nhận những hạt mưa rơi xuống như yêu một điều gì đó giản dị trong cuộc sống, tưởng chừng như rất nhỏ.  Mưa ơi! Hãy về đi!


  • Võ Tấn Cường - trạm 220kV Bình Hòa - TTĐ.MĐ2