Xuân về sáng nay ngang trụ năm trăm ki-lô-vôn sừng sững
Xuân mang gió nội đồng hương sen thơm lựng
Cảm giác quê hương đang khe khẽ trở mình
Cùng ánh mặt trời lung linh qua chuỗi sứ lúc bình minh
Cùng khói lam chiều vương mái tranh nồng ấm
Thoảng tiếng cha ông vọng về qua câu hò trên sông đằm thắm
Vượt cả năm dài nhiều nhọc nhằn, gian nan, hôm nay thay thịt đổi da
Cầu qua sông thay thế những chuyến phà
Dòng điện đã ra hải đảo, về vùng sâu , vùng xa
Thỏa mong ước ngày xưa trong câu dân ca
…” Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ
Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu”…
Qua nghìn năm quê hương chưa bao giờ ngừng nghỉ
Mỗi hạt đất quê hương nhuộm máu đào bao liệt sĩ hy sinh
Để thắp sáng lên ngọn đuốc hòa bình
Chúng tôi kéo đường dây từ Lạng Sơn đến mũi Cà Mau cuối mảnh đất quê hương
Nối liền năm mươi bốn dân tộc anh em với tình cảm yêu thương
Người Bắc Ninh hát quan họ, bên người miền tây ngân nga vọng cổ
Chúng ta đồng lòng để quê hương mình vượt qua gian khổ
Hôm nay, chín mươi triệu người tự hào khi nói lên hai tiếng “ Việt Nam”
Chiều xuân đi làm về nhìn nồi bánh ngoài hè sụt sùi vương vấn khói lam
Cảm giác thanh bình trong tim dào dạt
Và tôi vẫn nghe trong lời gió xuân đang hát
Vẳng tiếng quê hương khẽ gọi tên mình ….