Một mùa xuân mới bắt đầu.

Khác với dưới xuôi, thời khắc giao mùa trên chốt xa thường không rõ ràng. Chỉ có những người lính điện lực và bà con sống ở đây lâu mới có khả năng cảm nhận một chút khác biệt từ làn mưa về trong đêm mong manh trong gió xuân.

Mưa xuân trên chốt - những hạt mưa hiếm hoi thoáng qua, lất phất bay chỉ đủ ru những tàu lá dừa âm thầm vươn tay thật xa trên mặt khe suối nhỏ. Trăng lưỡi liềm cong cong giữa bầu trời đêm nằm lẫn vào sao, trăng treo trên đầu trụ cao thế trong đêm tối dường như lung linh hơn, chốt nhỏ về đêm mênh mang, trải một thứ ánh sáng kỳ ảo.

Vậy là xuân  về, gương mặt những người lính điện lực ngời lên rạng rỡ, chúng tôi quây quần bên nhau, khề khà trò chuyện sau một ngày mệt nhọc. Trái với cái nắng, cái gió ban ngày làm ta chơi vơi trên đường dây, ánh trăng đêm nhẹ nhàng, khoan dung như lòng mẹ. Đêm nay, những người thợ điện lắng nghe, cảm nhận những mầm sống đang cựa mình trên đường dây đang dẫn dòng điện từ dòng suối ở đây về tít đồng bằng xa xôi.

Đêm xuân trên chốt nhỏ, trăng lưỡi liềm nổi bật giữa bầu trời nhấp nháy những vì sao, làn gió xuân nhè nhẹ ùa về mang theo chút huyền bí rừng già, làm ta say say và dễ chịu. Phía sân bóng chuyền, mấy anh thợ trẻ ôm đàn hát say sưa, dẫu ánh đèn không sáng lắm nhưng đất trời nơi đây cho các anh không gian mênh mang và tình người nồng ấm.

Cuộc sống chốt xa của người lính điện lực đã đến với các chàng trai trẻ thật tự nhiên. Tốt nghiệp trường điện xin được vào ngành điện, được phân công, xách ba lô lên vai, và thế là có mặt ở chốt xa này.

Nhớ lại những ngày đầu trên chốt, da diết nỗi nhớ nhà, quê hương, bè bạn. Mùa hè bỏng rát cũng đi qua, để lại dư âm nắng gió khi dựng trụ, leo cao sẽ là ký ức không thể nào quên của những người lính điện lực. Có khi cả ngày nằm áp mình trên dây 500kV với cái nắng hầm hập không khí. Kéo, xách, trườn … thực hiện các kỹ thuật giữa không trung nóng cháy, tối về mình mẩy ê nhức.

Những đêm tuần tra quanh chốt, đào trụ, tập sơ cứu, tập phòng cháy chữa cháy, rèn luyện kỹ thuật leo… vất vả, gian nan mà tối về vẫn say sưa đàn hát. Tuổi trẻ người lính điện lực là vậy, vẫn hồn nhiên như buổi đầu mới đến, mọi người đều xem nắng và gió rừng là món quà mĩ phẩm đậm đà cho làn da người thợ. Mái tóc đen mượt dần cháy vàng, nước da ngăm đi, dáng hình thư sinh, giờ đây đã đậm đà hơn, nam tính hơn, chắc khỏe hơn…

Về khuya, bầu trời như cao và trong hơn, ánh đèn soi từng khuôn mặt, những người lính điện lực nhiệt huyết, hồn nhiên trải lòng mình với những bài ca như mạch nguồn cảm xúc khi ào ạt, dịu êm như từng đợt sóng. Người lính điện lực phương Nam có chất giọng cải lương mùi mẫn, chân chất của vùng phù sa mênh mang sóng nước, người miền Trung với điệu hò ví dặm ngọt ngào, sâu lắng. Tất cả đều hoà nhịp theo tiếng vỗ tay, huýt sao râm ran của cánh lính điện lực trẻ lém lỉnh. Không khí lúc này bỗng náo nhiệt hẳn lên.

Vậy là ngày mai, khi hừng đông ló rạng, cờ Tổ quốc tung bay phần phật trên đỉnh trụ, thật oai hùng, bầu trời xuân trên chốt lại được tô điểm thêm vẻ đẹp của những cành mai vàng khoe sắc.  

Xuân trên chốt mang theo bao niềm tin, ánh sáng nơi khởi nguồn dòng điện như lung linh sắc màu huyền diệu, như ngời lên bản lĩnh kiên trung, như ngọn lửa tự bao đời mà người con đất Việt đã từng tiếp bước giữ bình yên. Ngọn lửa ấy là khát vọng tột cùng, kiêu hãnh, thôi thúc, giục giã như khúc ca về tình yêu dòng điện. Nhìn những khuôn mặt rạng ngời trẻ trung, tôi càng hiểu và tin yêu hơn về sức sống mạnh mẽ của Tổ quốc nơi chốt xa này. Một mùa xuân mới bắt đầu./.


  • Nguyễn Thủy Chung- ĐHV trạm 220kV Bình Hòa - TTĐMĐ2