Chúng tôi đi khi nơi ấy vào xuân
Với sứ mệnh vươn lên hàng đầu Châu Á
Theo đường dây Bắc Nam qua 14 tỉnh, dòng điện âm thầm nhưng hối hả
Truyền niềm tin từ miền núi cao xuống khắp đồng bằng
Ánh xuân nồng theo chiếc nón chúng tôi mang…
Dọc đường dây sáng hôm nay cũng ngập cờ đỏ sao vàng
Hơn hai mươi năm chúng tôi theo đường dây lòng vui như đi hội
Leo lên cao cơn gió xuân vờn thổi
Từ Lạng Sơn ngoài kia thổi đến tận Cà Mau
Hơn hai mươi năm qua, giờ đóng điện vẫn nôn nao
Hành khúc Truyền tải điện Việt Nam vang theo đường dây chảy tràn như thác
Đem điện đến khu công nghiệp trong này từ suối nguồn ngoài kia bát ngát
Chúng tôi vui làm sao ! Gần bốn nghìn hai trăm tỷ kí-lô-oát một năm!
Sài Gòn ơi! Sáng nay có biết nắng ghé qua đường dây năm trăm!
Ở chốt xa Bình Phước mưa thấm vào nỗi nhớ
Để chúng tôi leo lên cao chênh vênh từng hơi thở
Nhìn non sông thấm đẫm một mùa xuân
Hơn hai mươi năm lời hứa vẫn mãi ngân
Thống nhất, hòa bình, dựng xây , bảo vệ
Để Biển Đông của ta ngoài kia sóng luôn xanh như thế
Để Trường Sơn trong này luôn rực rỡ vạn loài hoa
Chúng tôi kéo dây về tít những nẻo xa
Qua đồi vắng, qua sông sâu lặng ngắt
Leo lên đỉnh trụ cao thường thoảng nghe réo rắt
Như lời cha ông từ lịch sử gọi về
Chân bước lên, tim ngân mãi lời thề
Vượt gian khó, Lính Truyền tải điện quyết dựng xây đất nước
Cờ đỏ trên tuyến hôm nay luôn như cờ hai mươi năm về trước
Truyền tải điện xuyên Bắc Nam để dòng điện chảy không ngừng