Quê hương ơi!
Hàng cây oằn mình dưới bão cạnh bờ sông
Gió gầm gừ dọc con đường vắng ngắt
Đám lục bình tụm vào nhau trên dòng sông thôi trong vắt
Dãy nhà tole như nép vào nhau run rẩy đợi yên bình
Quê hương ơi!
Trên đường làng mẹ lại trĩu vai đôi gánh
Bão Noru làm chập choạng ánh đèn dầu
Bão tát cạn ao, lũ cá nằm lền trên đường nhựa
Nước mắt thấm bùn, mắt lệch không biết chạy về đâu.
Quê hương ơi!
Cây ngã ngổn ngang không biết phố ở chỗ nào và ruộng bao sâu
Bà con dựa vào nhau vượt qua sóng gió
Cánh đồng từng thấm đẫm mồ hôi, xương máu cha ông
Để hôm nay mặt trời sáng mãi bến sông
Bão đi qua trên ngọn tre lại có bảy sắc cầu vồng
Quê hương ơi!
Mặc bão Noru chúng ta vẫn tiếp bước dựng xây
Để hàng trụ điện sau bão dông vẫn sừng sững dang tay giữa trời mây
Để tiếng máy bơm nước ra nửa đêm rậm rịt trên đồng
Để tiếng hò dô dọn quang phố phường từ khuya lảnh lót đến hừng đông
Để rạng ngày ánh sứ lấp loáng như nụ cười của điện
Áo cam, nón vàng gieo tin yêu thương nhớ giữa gian nan
Đường dây dài sẽ theo chân ta đi đến những mùa vàng
Ánh điện lại về giữa phố phường và lòng đồng nội
Quê hương ơi !
Chúng tôi đang rất vội
Noru đi qua chúng tôi làm cho người giàu đẹp hơn lên
Với tình yêu cao vút thênh thênh