Sáng nay 21 tháng 12, anh em ta lại đi phóng tuyến
Mùa đông sắp qua đi nên bầu trời phía đông hửng sáng ...
Đứng dưới đường dây quệt vội giọt mồ hôi trên trán
Điện đang đến xóm nghèo để ta viết trọn vẹn bài thơ.
Anh em Truyền tải ta kẻ ngang trời những khuôn nhạc mộng mơ
Vài nốt cuối để mẹ thôi buồn qua ánh đèn heo hẳt
Để cha thôi trầm ngâm bên ánh đèn dầu chực tắt
Theo đường dây ta giao cảm với nắng mưa.
Xóm nghèo giã từ u tối của ngày xưa
Điện về đây ta làm thêm nhiều điều ý nghĩa
Khuya, bơm nước lên ruộng khô tưới hàng cà dĩa
Tiếng cải lương vang vọng trên đồng.
Chiều, nhìn đàn chim đậu trên dây ta chợt mềm lòng
Trong cuộc sống thiên nhiên tự viết lên khúc nhạc
Ta chẳng quên đâu những lần nghe gió hát
Để tình yêu tô thắm mãi cuộc đời.
Ngày mai anh em ta giã từ nơi đây, kéo dây về nơi khác nữa rồi
Đâu đó trong lòng trào lên nỗi niềm nóng hổi
Như lúc xưa gặp em cả hai cùng bối rối
Và hôm nay nước đã chảy một dòng.
Chúng ta kéo dây đi xây dựng những ước mong
Luôn tâm niệm "cố lên" để quê hương thay đổi
Tự hào thay! người thợ điện Việt Nam qua 67 năm tiếp nối
Xây dựng cuộc đời làm rực rỡ non sông.