( Cảm xúc về việc tiếp nhận vận hành đường dây truyền tải điện vượt biển dài nhất Đông Nam Á)
Anh thợ điện đón bình minh trên biển
Sóng ầm ào dưới chân trụ hai trăm hai
Phía xa xa đoàn thuyền đánh cá trải dài
Hàng trụ điện hiên ngang trong gió lộng
Đường dây Phú Quốc – Kiên Bình nối lưới điện quê hương thêm rộng
Đem điện từ Lạng Sơn đến Phú Quốc xa xôi
Nghe nói đảo ngoài kia xa lắm
Anh thợ điện kéo đường dây để đảo ngọc rạng ngời
Cột điện vươn cao như chia nữa vầng trăng
Dòng điện lướt đi giữa sóng biển băng băng
Hải âu nghiêng cánh chừng ngơ ngác
Khuông nhạc xuân về anh thợ đang giăng
Anh hát bài ca như có Bác Hồ giữa biển rộng trời cao
Gió như đưa tiếng hát đến trăng sao
Ì ào biển vỗ tay nhè nhẹ
Ngành điện ơi! Lòng ta quá tự hào.
Nắng gió biển khơi làm da anh đen bóng
Anh quyết kéo dây kết đảo lại gần bờ
Phú Quốc rực vàng trong ánh hừng đông
Với dòng điện đảo chuyển mình đầy sức sống
Trụ cao ưỡn ngực đón gió khơi,
Ánh nắng nghiêng trên sứ rạng ngời
Mặc mồ hôi đọng trên vành nón
Thắp sáng niềm tin đến cho đời