Sắc màu hoa Hướng dương

Bài viết nhân kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, dành tặng cho những đồng nghiệp là giảng viên nội bộ, người hướng dẫn, bồi huấn cho các anh em CBCNV trong ngành điện. Chúc cho các anh em đồng nghiệp mạnh khỏe và thành công.

Hai mươi tháng mười một người ta thường viết về Người Thầy nhưng Tôi lại muốn viết thêm về các đàn em, các học trò một thời của tôi. Các em là những người gần gũi và giản dị lắm. Tôi nhớ những bộ đồng phục mà chúng tôi đã từng mặc đến Trạm, chúng từng là bộ màu jean xanh, rồi chuyển sang kaki xanh lá mạ, bây giờ là kaki màu cam rực rỡ. Nhưng dù là bộ đồ nào thì tôi và các em cũng đón nhận và khoác lên mình với vẻ đầy tự hào lắm. Tôi vẫn giữ những hình ảnh lúc ấy và có lẽ cho mãi đến tận sau này!

Tháng mười một năm nay lại ghé sang, những cơn gió mang hơi nước âm ẩm thổi vào gáy man mát, vì 20-11 năm nay tôi sẽ được cùng các anh em thợ trẻ ngày nào gặp nhau vào buổi cuối tuần để ôn lại kỉ niệm vui vẻ ngày còn làm việc.

Suốt 21 năm làm việc tại trạm, tôi đã được cấp trên giao bồi huấn, chỉ bảo bao lớp anh em mới vào học và làm việc tại trạm. Từ bậc Đại học, Cao đằng, rồi đến Trung cấp đủ mọi trình độ. Anh em mới vào làm thường rất năng động, tò mò nhưng cũng bày lắm trò nghịch ngợm. Tuy nhiên, kể từ lúc tôi tiếp xúc với các em ấy, tôi nhận thấy ở các em là những con người rất ham học và yêu thích công việc ở trạm, điều đó làm cho tôi có động lực làm việc hơn nữa. Cuộc đời cho tôi được gặp các bạn ấy như một định mệnh, tôi sẽ không bao giờ quên thời gian đó. Các bạn không gọi tôi là thầy dù tôi cũng đã từng đi dạy trong môi trường Sư phạm, mà gọi tôi là … "ANH THẦY". Trong một mối quan hệ không ai có thể bắt buộc ai làm điều gì theo ý riêng mà không phải thông qua một sự thỏa thuận mặc dù chỉ mang tính quy ước, tuy nhiên cũng trong một mối quan hệ tôi nghĩ rằng chỉ cần có sự đối đãi chân thành và tôn trọng, thì thời gian trôi đi, sự tận tâm, hết lòng của tôi sẽ đánh thức sự quan tâm của đối phương, và…sau đó tôi đã thấy các bạn ấy bắt đầu tập trung học tập, tự xem tài liệu, nghiên cứu và đặt nhiều câu hỏi với tôi hơn để muốn nắm vững các mạch điện khó trong trạm.

Tôi vẫn nhớ rất rõ những lần hướng dẫn các bạn tại thiết bị, những năm tháng làm chung ca, kíp. Thời gian đầu chưa đủ tiền mua máy tính, tôi luôn xách theo một chiếc túi to đựng rất nhiều tài liệu để tiện tham khảo. Trong suốt những năm tháng làm người thầy không bục giảng, và cũng là thế hệ CBCNV đi trước, đôi khi tôi cũng bị áp lực công việc, bực bội và quát tháo với các em, vậy mà chưa thấy có bạn nào giận hờn để trong lòng. Chuyển công tác sang trạm khác hay tổ khác, các bạn vẫn hay nhắn tin thăm hỏi, động viên quan tâm đến tôi.
Nhớ những năm đầu vào ngành điện, xung quanh trạm còn hoang sơ, dân cư thưa thớt, bữa cơm của chúng tôi cũng vì thế mà đạm bạc, thỉnh thoảng được ăn mấy món đặc sản đồng quê là quý lắm, nhớ những lần đóng điện nghiệm thu chia nhau gói mì tôm khô queo vậy mà tôi và các anh em cũng thấy vui vẻ, ấm áp. Nhớ những ngày tháng dịch Covid làm việc tập trung sống gần nhau ăn bát canh rau chùm bao, bình bát dại… Kỉ niệm tràn đầy, ấp ủ mãi trong tim.

Tôi thích những bộ đồ bảo hộ lao động của ngành điện qua từng thời kỳ nên thường mặc và hay nói với các bạn trẻ mới vô làm về niềm tự hào khi còn được mặc chúng đi làm việc. Bởi ngoài vẻ đẹp khỏe khoắn của bộ quần áo, nó còn thể hiện bản sắc văn hóa của EVN. Khi mặc trên mình bộ đồng phục này mọi người biết chúng tôi là người của EVN, của NPT, điều đó nhắc nhở chúng tôi về sứ mệnh, về trách nhiệm của một người EVN, NPT khi làm bất cứ việc gì phục vụ cho tổ chức và cho cộng đồng, đó là niềm tự hào mà tôi đã nói đến.

Rồi cái ngày tôi không còn được sát cánh cùng với các anh em cũng đến. Tôi được nghỉ hưu theo chế độ. Nhìn những gương mặt tươi sáng, đã cùng tôi vượt bao khó khăn để hoàn thành bao kế hoạch, bao công trình,… đóng góp một chút công sức nho nhỏ vào sự nghiệp chung của ngành điện làm cho tôi vô cùng tự hào và hy vọng. Các bạn rồi sẽ là những cánh "Chim bằng" của NPT, của EVN.

Từ những trải nghiệm trong công việc, trong khi giảng dạy, niềm đam mê với nghề và những điều thú vị của những người trẻ năng động, tất cả đã khiến cho các bạn dần trở thành những người thân của tôi, dù chỉ là một chút quan tâm, một chút lo lắng,... và tôi biết, các bạn đã cố gắng hết sức vì bản thân muốn vươn lên, vì nhiệt huyết của những người trẻ, và... còn vì làm cho tôi những điều đặc biệt. Cảm ơn các bạn và cảm ơn cuộc đời đã đưa tôi vào ngành điện để tôi được cống hiến cùng với các bạn đồng nghiệp cả chặng dài của cuộc đời. Hoa Hướng dương vẫn một mực hướng về nơi có ánh nắng mặt trời, Và chúng ta "những người EVN, EVNNPT" chính là những hoa Hướng dương của ngành điện./.

 


  • Nguyễn Thủy Chung - ĐHV Trạm 220kV Bình Hòa - TTĐMĐ2