Sắc nắng Dã Quỳ

Anh trở về khi dã quỳ dọc đường vàng rực.

Anh trở về sau những tháng cách xa.

Bao nhọc nhằn những ngày qua, tiếng trẻ thơ sau cổng nhà đã làm tan biến.

Anh chợt muốn thu mình như chú kiến.

Để ngắm cuộc đời vụt dậy lớn lao.

Về đến ngõ nhà, cũng tợ bao phố nhà nhưng tâm trạng chợt nôn nao.

Cũng mái tôn, cửa sắt như khắp hẻm quen phố vắng.

Cũng những cửa sổ ban công thấp tè mở toang đón nắng.

Cổng khóa hờ như cúc áo vội cài sớm vắng.

Anh ra đi vào chiều hạ tháng năm biêng biếc.

Anh trở về bình thường mới chớm đông.

Toàn thể nhân dân trên dưới đã đồng lòng.

Nắm tay nhau vượt qua chặng đường gian khó.

Anh và đồng đội chỉ góp vào phần nho nhỏ.

Với tấm lòng ngập tình cảm yêu thương.

Dã quỳ đến rồi đi để lại vấn vương.

Hoa vàng ươm làm cao nguyên rực nắng.

Dọc lối về đường không còn vắng.

Bướm rực màu đón ngày mới, đông sang.

Anh trở về khi bình thường mới sang trang.

Khó khăn đã vượt qua, còn phải cùng nhau vươn lên phía trước.

Ngày hôm qua chúng ta đã không lùi bước.

Thì hôm nay chăng đường mới bước đều.

Để chiều vàng ươm hoa làm sắc nắng mỹ miều.

Những mất mát, những khó khăn của ngày qua sẽ là kinh nghiệm theo ta đi về phía trước.

Gió lạnh mơn man gai gai chân bước.

Dã quỳ ơi! Sắc vàng dung dị khôn nguôi!


  • Võ Tấn Cường - Trạm 220kV Bình Hòa - TTĐMĐ2