Tự hào ta gọi Việt Nam ơi!

Tự hào thay tất cả chúng ta!

Qua bao ngày đêm nhọc nhằn gian khổ 

Cùng đất nước hết mình để không tủi hổ

Đoàn kết chung lòng quyết vượt dịch Cô-vi

 

Để mai ngày bao nguy hiểm qua đi

Để cuộc sống bình thường rồi sẽ quay trở lại

Ngành điện chúng ta giữ ánh đèn sáng mãi.

Giữ dòng điện luôn lan tỏa cộng đồng.

Để bệnh viện dã chiến xa giữ giọt máu luôn hồng

Để tổng đài, tivi… thông tin luôn truyền tin đúng lúc.

Để các tấm lòng thiện ân miệt mài bên bếp núc

Hộp cơm ngon luôn ấm áp tình người. 

Để mẹ già đứng từ xa nép sau cửa nhoẻn cười

 

Cũng như bộ đội, công an, dân phòng không quản khó khăn

Cũng như tình nguyện viên chẳng ngại hiểm nguy, vất vả

Cũng như bao tấm lòng góp đồng tiền quý hóa

Ngành điện ta cùng toàn dân góp sức chống cô-vi

 

Mấy tháng xa nhà anh em tự nhủ "chẳng hề chi"

Nếu so sánh với Bác sỹ, y công ở ngay tâm "bão"

Đưa từng bệnh nhân trở về hoàn hảo

Giọt nước mắt trong tim, giọt tình nghĩa đồng bào

 

Trạm ở vùng xa, chốt ở vùng cao  

"Ba tại chỗ" ở đây để dòng điện tỏa đi chống dịch 

Góp sức nhỏ nhoi cùng nắm tay về đến đích

Đưa cuộc sống bình thường trở lại vạn điều may

 

Mỗi người Việt Nam mình luôn chứa vạn điều hay

Ẩn sâu bên trong là trái tim bác ái

Luôn san sẻ yêu thương không ngần ngại

Sẵn sàng đưa vai gánh trách nhiệm cộng đồng

 

Rồi sẽ qua bão táp mưa giông

Mặt trời lên, nắng chiếu sáng mọi nẻo đường đất nước

Ý Đảng, lòng dân hợp nhất nhau niềm vui hiện ra phía trước

Tháng chín bước qua màu cờ đỏ sao vàng chói lọi

Siết tay tự hào ta gọi Việt Nam ơi!


  • Võ Tấn Cường – Trạm 220kV Bình Hòa-TTĐMĐ2