Tháng chín về mưa cuối hạ đi qua,
Trong nắng sớm hoa cúc lay nhè nhẹ
Gió nhẹ nhàng trong vòm cây rất khẽ
Lá vàng rơi, trời đất chớm thu sang.
Dọc đường dây là trời đất thênh thang
Theo gió thu điện xuôi về thành phố
Với lòng yêu chẳng nề hà gian khổ
Để phố xa thơ mộng tóc ai bay
Lòng rộn ràng khi tay nắm bàn tay
Mắt ai cười lấp lánh dưới nắng mai
Câu thơ tình đọng trong tim người thợ
Con sáo già trên đường dây bỡ ngỡ
Chừng ngập ngừng lưu luyến chẳng rời đi
Tháng chín về phố thị rực cờ hoa
Khắp phố phường nhộn nhịp những khúc ca
Bình thường mới cuộc sống vui trở lại
Hạnh phúc gần, hạnh phúc chẳng đâu xa
Vì cộng đồng dòng điện đến muôn nơi
Bệnh viện xa máy móc chẳng nghỉ ngơi
Truyền thông tin, học online mọi lúc
Giọt nước non xa thành năng lượng giúp đời
Qua ngày tháng gian nan, giờ phố xa yên bình
Nhạc lại ngân những nốt vàng trong sáng
Bình minh xanh để Sài Gòn sáng lạng
Thoáng lặng buồn những gian khổ đi qua
Sông Sài Gòn xanh xanh chảy ngân nga
Hàng cây già, thấy thân quen quá đỗi
Trên hè phố chú bé con giận dỗi
Mặc lá vàng cứ xào xạc rơi rơi.
Bình thường ơi! Cuộc sống bình thường ơi !
Còn từ nào làm xuyến xao đến vậy.
Cùng chiến đấu dưới mặt trời nóng rẫy
Nắm tay nhau vì hai chữ bình thường.
Đất nước ơi, thu có tự bao giờ…
Mùa thu này sẽ làm ta nhung nhớ…
Những ngày qua trong mỗi chúng ta đầy buồn, vui, trăn trở…
Để thu nay về cuộc sống bình thường
Bình thường ơi! Cuộc sống bình thường ơi !