Bởi vì yêu một dòng sông nhỏ
Bờ bên kia dõi bên này ánh điện sáng như sao
Anh ra đi mang nặng tình quê đó
Muốn đem về ánh sáng nghiêng chao.
Mẹ mò mẫm ăn cơm dưới ánh đèn hột vịt
Mắt đượm buồn ngó mãi phía bên kia
Thèm nghe giọng cải lương trong đêm tĩnh mịch
Bỏm bẻm nhai trầu nghe giọng hò giữa khuya
“Ầu ơ! Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ
Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu
Anh về học lấy chữ nhu
Chín trăng em đợi, mười thu em chờ”
Và mẹ mãi mong trong ánh mắt lờ mờ
Cái quầng sáng bên kia sông lấp lánh.
Hàng cột điện nối đôi bờ xa cách
Đem về đây ánh sáng suốt bốn mùa.
Mặc kệ con nước lên mùa này lầy lội
Trắng mênh mông chẳng biết bến bờ
Con chuồn nhỏ tìm hoài bến đậu
Xoải cánh nằm trên thân cột ven sông
Tối tối về tiếng trẻ học bài í ới
Tràn lời ca vọng cổ bến sông quê
Bến sông ấy giờ đây thôi hết vắng
Dòng sông đi, cho dòng điện trở về!